KhÆ°Æ¡ng Lê thao thao bất tuyá»t ká» ra những suy Äoán của mình, Äại ý là có má»t vá» sÄ© tá» nào Äó bên ngoài Äã mua sạch sẽ toàn bá» óc heo, tháºt là ngang ngược!
“Chàng nói xem là kẻ nào Äiên rá» Äến váºy? Óc heo nhiá»u nhÆ° thế, cho dù hắn ta cả ngày không làm gì, chá» ngá»i Än, cÅ©ng không thá» Än hết Äược. Ta nghÄ©, hắn chắc chắn là không muá»n các vá» sÄ© tá» khác Äược tẩm bá».”
Hà Chu nghe váºy, suýt nữa thì bá» sặc nÆ°á»c miếng, chá» Äành cá» nén, cúi Äầu xuá»ng, nhất thá»i không biết nên làm ra vẻ mặt gì.
Hoắc Giác phía trÆ°á»c vẫn bình tÄ©nh, chá» khẽ nhếch môi cÆ°á»i nhạt, nói: “Không sao, mấy ngày nay ta Äã Än không ít rá»i, nghá» vài ngày không Än cÅ©ng chẳng há» gì.”
“Hôm nay chắc chắn là không Än Äược rá»i.” KhÆ°Æ¡ng Lê vẫn cảm thấy tiếc nuá»i, Än thiếu má»t ngày, biết Äâu hiá»u quả ôn táºp hôm nay sẽ không tá»t bằng, nghÄ© má»t lát, lại nói: “NhÆ°ng chàng yên tâm, ngày mai ta nhất Äá»nh bảo ngÆ°á»i Äi mua sá»m!”
Khuôn mặt nhÆ° hoa phù dung của tiá»u nÆ°Æ¡ng tá» lá» vẻ kiên quyết, khiến Hoắc Giác trong lòng thá» dài, Äáp má»t tiếng: “Äược.”
Nói xong chuyá»n canh óc heo, KhÆ°Æ¡ng Lê lại nhá» Äến chuyá»n Äi chùa Äại TÆ°á»ng Quá»c, nói tiếp: “Ta vừa nói vá»i mẹ rá»i, cứ theo lá»i chàng, ngày hai mÆ°Æ¡i bảy tháng này sẽ Äi chùa Äại TÆ°á»ng Quá»c. Chá» là, ngày Äó chàng tháºt sá»± muá»n Äi cùng chúng ta sao?”
Thông thÆ°á»ng, phần lá»n là nữ quyến trong nhà Äi chùa chiá»n dâng hÆ°Æ¡ng lá»
Pháºt, rất ít khi nam nhân Äi cùng.
Hoắc Giác nghe váºy thì khẽ “Ừ” má»t tiếng, má»m cÆ°á»i há»i: “A Lê chẳng lẽ không muá»n ta Äi cùng?”
ÄÆ°Æ¡ng nhiên là không!
Từ khi Äến Thá»nh Kinh, hắn ngày ngày báºn rá»n, không thá» giá»ng nhÆ° á» thành Äá»ng An, thá»nh thoảng cùng nàng lên núi hái quả, ra bá» sông ngắm cảnh.
Lần này nếu có thá» cùng Äi chùa Äại TÆ°á»ng Quá»c, biết Äâu có thá» cùng nhau thÆ°á»ng hoa á» sau núi!
“DÄ© nhiên là không, chá» cần không làm lỡ viá»c ôn táºp của chàng, ta ÄÆ°Æ¡ng nhiên muá»n chàng cùng Äi vá»i ta.” KhÆ°Æ¡ng Lê ngẩng mặt lên, Äôi mắt long lanh tràn Äầy mong Äợi.
Hoắc Giác cúi Äầu nhìn nàng.
Tâm tÆ° của nàng xÆ°a nay dá»
Äoán, hiá»n giá» chắc là Äang chá» hắn nói má»t câu không làm lỡ, sau Äó sẽ vui mừng há»n há», an tâm chuẩn bá» cho chuyến Äi.
Vì váºy, hắn thuáºn theo lá»i KhÆ°Æ¡ng Lê, nói không làm lỡ, còn nói thêm vài câu, Äại loại nhÆ° phải biết kết hợp giữa lao Äá»ng và nghá» ngÆ¡i, Pháºt Tá» càng sẵn lòng phù há» cho sÄ© tá» Äích thân cầu phúc.
Hai phu thê, ngÆ°á»i thì muá»n vá» phòng, ngÆ°á»i thì muá»n ra ngoài, cứ thế Äứng dÆ°á»i mái hiên trò chuyá»n má»t lúc.
Äào Chu và Hà Chu Äã sá»m lùi lại vài bÆ°á»c, tránh làm phiá»n chủ tá» nói chuyá»n.
Äào Chu bây giá» cÅ©ng coi nhÆ° quen thuá»c vá»i Hà Chu, thấy Hà Chu hôm nay có vẻ thất thần, không khá»i có chút khó hiá»u, nhÆ°ng nàng ấy sẽ không nghÄ© Hà Chu là “kẻ Äiên rá» mua sạch óc heo”, chá» cho rằng hắn ta gặp phải chuyá»n phiá»n lòng gì Äó.
Äang nghÄ© ngợi, thì thấy phu nhân nói chuyá»n vá»i công tá» xong, tÆ°Æ¡i cÆ°á»i ôm lò sÆ°á»i tay Äi vá» phía này, Äào Chu cÅ©ng không nghÄ© nhiá»u, vá»i vàng nghênh Äón.
Chá» bóng dáng chủ tá» dần khuất xa, Hà Chu hắng giá»ng, nói: “Chủ tá», ngày mai…”
Hoắc Giác thản nhiên nói: “Không cần Äi nữa.”
Vừa rá»i, vẻ mặt tiá»u nÆ°Æ¡ng tá» vừa áy náy vừa phẫn ná», rõ ràng vì hắn không Äược uá»ng canh óc heo mà tiếc nuá»i.
Vì A Lê thấy tiếc, váºy thì… cứ uá»ng Äi, dù sao cái mùi vá» kỳ quái Äó hắn cÅ©ng Äã quen rá»i.
Hà Chu láºp tức thá» phào nhẹ nhõm, mừng vì mình không cần phải dáºy sá»m làm “kẻ Äiên rá» mua sạch óc heo” nữa.
Vừa rá»i thấy phu nhân phẫn ná» nhÆ° váºy, bản thân hắn ta cÅ©ng cảm thấy mình quá Äáng. Nói tháºt, cÅ©ng có chút xấu há». Huá»ng chi, Äào Chu còn á» bên cạnh nghe nữa…
Hoắc Giác ÄÆ°Æ¡ng nhiên không biết cảm giác xấu há» nhÆ° mÄng má»c sau mÆ°a trong lòng Hà Chu, nhìn sắc trá»i, há»i: “NgÆ°á»i trong cung Äã ÄÆ°a tin ra chÆ°a?”
Hà Chu láºp tức nghiêm mặt, nói: “Dạ, thuá»c hạ nháºn Äược tin tức nói, Triá»u công công quả tháºt sẽ xin nghá» xuất cung vào ngày hai mÆ°Æ¡i bảy.”
Hoắc Giác khẽ gáºt Äầu.
Cha nuôi vẫn nhÆ° mÆ°á»i nÄm trÆ°á»c, hàng nÄm Äá»u Äến chùa Äại TÆ°á»ng Quá»c tế bái vào ngày này.
Hắn hÆ¡i cụp mắt, kiếp này, bá»n há» nên gặp mặt rá»i.
***
Ngày mÆ°á»i bá»n tháng hai nÄm Thành Thái thứ sáu, Thá»nh Kinh có má»t tráºn tuyết lá»n nhất ká» từ sau Tết, tuyết dày phủ kín mặt Äất, giẫm lên kêu cạch cạch.
Ngày tháng trôi qua, bầu trá»i âm u dần dần quang Äãng, Äến ngày hai mÆ°Æ¡i bảy, ánh mặt trá»i vàng rá»±c xuyên qua những Äám mây trắng xóa, trải khắp mặt Äất má»t màu vàng óng, quả là má»t ngày Äẹp trá»i hiếm có.
KhÆ°Æ¡ng Lê dáºy sá»m thu dá»n Äá» Äạc, chùa Äại TÆ°á»ng Quá»c á» núi Minh Pháºt, Äi xe ngá»±a Äến Äó mất khoảng hai canh giá».
Nàng Äã bàn bạc vá»i DÆ°Æ¡ng Huá» NÆ°Æ¡ng, Äi vá» trong ngày tháºt sá»± quá má»t má»i, chi bằng á» lại Äó má»t Äêm. Chá» là Äiá»u kiá»n Än á» trên núi không Äược thoải mái nhÆ° á» nhà, những thứ cần chuẩn bá» phải chuẩn bá» cho Äầy Äủ.
Bên Äông sÆ°Æ¡ng viá»n, NhÆ° NÆ°Æ¡ng và DÆ°Æ¡ng Huá» NÆ°Æ¡ng cÅ©ng Äang kiá»m kê Äá» Äạc cần mang theo.
DÆ°Æ¡ng Huá» NÆ°Æ¡ng thấy NhÆ° NÆ°Æ¡ng Äeo trên cá» tay má»t sợi dây Äá» Äã bạc màu, trên Äó xâu má»t hạt châu bằng gá» gì Äó, trông rất thô sÆ¡.
DÆ°Æ¡ng Huá» NÆ°Æ¡ng á» phá» Chu Phúc cÅ©ng Äược coi là má»t vá» chÆ°á»ng quỹ kiếm tiá»n giá»i, bà trá»i sinh yêu cái Äẹp, chÆ°a bao giá» bạc Äãi bản thân vá» son phấn, trang sức.
Thấy dây Äá» trên tay NhÆ° NÆ°Æ¡ng quá tầm thÆ°á»ng, liá»n cá»i sợi dây chuyá»n vàng Äính mã não Äá» trên cá» tay mình, ÄÆ°a cho NhÆ° NÆ°Æ¡ng, nói: “Sợi dây Äá» của tá»· trông cÅ© quá rá»i, Äeo sợi này của ta Äi, cá» tay Äẹp nhÆ° váºy mà Äeo sợi dây tá»i tàn Äó thì phí quá.”
DÆ°Æ¡ng Huá» NÆ°Æ¡ng nói chuyá»n xÆ°a nay thẳng thắn, không thích vòng vo tam quá»c. Nếu là ngÆ°á»i không quen nghe Äược câu này, e rằng trong lòng sẽ có chút khó chá»u.
NhÆ°ng NhÆ° NÆ°Æ¡ng Äã á» chung vá»i DÆ°Æ¡ng Huá» NÆ°Æ¡ng bấy lâu, biết rõ tính tình của bà ấy, chá» má»m cÆ°á»i nói: “Sợi, sợi dây Äá» này, là, là ngÆ°á»i rất quan trá»ng, tặng cho ta. Ta, ta không nỡ Äá»i.”
DÆ°Æ¡ng Huá» NÆ°Æ¡ng thấy váºy, cÅ©ng không nói thêm gì nữa, cÅ©ng không há»i ngÆ°á»i quan trá»ng trong miá»ng NhÆ° NÆ°Æ¡ng là ai.
NhÆ° NÆ°Æ¡ng sá» khá», Äến giá» vẫn lẻ loi má»t mình, ngÆ°á»i quan trá»ng mà bà ấy nói, phần lá»n là Äã không còn sá»ng hoặc bặt vô âm tín. Nếu Äã váºy, hà cá» gì phải há»i bà ấy, chá» thêm gợi lại chuyá»n buá»n của bà ấy thôi?
Chẳng mấy chá»c Äã Äến giá» Mão hai khắc, hai chiếc xe ngá»±a giản dá» dừng ngay ngắn trÆ°á»c cá»ng phủ Hoắc gia.
Xe chá» có hai chiếc, KhÆ°Æ¡ng Lê ÄÆ°Æ¡ng nhiên không thá» cùng Hoắc Giác chiếm cứ má»t xe. Hôm nay ngÆ°á»i Äến chùa Äại TÆ°á»ng Quá»c không ít, phu thê Äành phải ngá»i riêng.
KhÆ°Æ¡ng Lê cùng DÆ°Æ¡ng Huá» NÆ°Æ¡ng, NhÆ° NÆ°Æ¡ng, Äào Chu, Vân Chu ngá»i má»t xe, Hoắc Giác thì cùng KhÆ°Æ¡ng Lá»nh, Tô Thế Thanh, Hà Chu, Hà Ninh cùng ngá»i xe còn lại.
Ban Äầu KhÆ°Æ¡ng Lê còn muá»n gá»i cả PhÆ°Æ¡ng thần y, nhÆ°ng PhÆ°Æ¡ng Tá»± Äá»ng nói ông ta ghét Äám sÆ° chùa Äại TÆ°á»ng Quá»c, nhất quyết không Äi, nên Äành Äá» ông ta má»t mình á» Tây sÆ°Æ¡ng viá»n.
KhÆ°Æ¡ng Lê Äặc biá»t dặn nhà bếp làm nhiá»u món PhÆ°Æ¡ng Tá»± Äá»ng thích Än, còn Äá» lại cho ông ta má»t vò rượu trúc tá»± tay ủ, kẻo ông ta á» trong phủ thấy quạnh quẽ, lại Äòi rá»i Äi.
Từ khi PhÆ°Æ¡ng thần y Äến, thân thá» Tô lão gia và a tá»· ngày càng khá»e mạnh, KhÆ°Æ¡ng Lê xem ông ta nhÆ° Bá» Tát mà cung phụng.
Bánh xe lÄn Äá»u, vó ngá»±a lá»p cá»p.
Hai cá» xe ngá»±a Hoắc phủ vừa ra khá»i cá»ng thành, má»t cá» xe dát vàng sÆ¡n bạc, dán chữ “Tuyên” sang trá»ng bám theo cÅ©ng ra khá»i cá»ng thành.
Trong xe, Tuyên Nghá» vén rèm má»t bên, nhìn ngắm cảnh sắc bÄng tuyết tan dần ngoài thành, ánh mắt âm u, thâm trầm.
Lại qua ná»a khắc, từ cá»a ngách phía Tây Hoàng cung, má»t cá» xe mui Äá» cÅ©ng lao nhanh ra, xuyên qua phá» TrÆ°á»ng An, ra khá»i cá»ng thành, thẳng tiến chùa Äại TÆ°á»ng Quá»c.
Triá»u Bảo Anh ngá»i trên giÆ°á»ng má»m, cháºm rãi xoa xoa má»t viên tràng hạt gá» trong lòng bàn tay.
Nếu DÆ°Æ¡ng Huá» NÆ°Æ¡ng á» Äây, nhất Äá»nh sẽ nháºn ra viên tràng hạt chế tác thô sÆ¡ này rất giá»ng vá»i viên trên tay NhÆ° NÆ°Æ¡ng, nhìn nhÆ° Äược Äẽo từ cùng má»t khúc gá».
Ba cá» xe ngá»±a giữ khoảng cách không xa không gần, chạy nhanh trên quan Äạo, trá»i dần ấm, mặt ÄÆ°á»ng không còn Äóng bÄng, hành trình so vá»i dá»± Äoán còn suôn sẻ hÆ¡n.
KhÆ°Æ¡ng Lê và DÆ°Æ¡ng Huá» NÆ°Æ¡ng Äá»u là ngÆ°á»i thích nói chuyá»n, nhÆ°ng lúc này hai ngÆ°á»i lại cau mày im lặng, Äang Äau Äầu nghÄ© xem nên Äặt tên gì cho quán rượu cho tháºt oai phong.
DÆ°Æ¡ng Huá» NÆ°Æ¡ng vá»n Äá»nh tiếp tục gá»i là quán rượu DÆ°Æ¡ng Ký, nhÆ°ng lại cảm thấy cái tên này á» Kinh thành quả thá»±c không mấy hấp dẫn.
Làm nghá» Än uá»ng, ai chẳng biết tên quán quan trá»ng Äến nhÆ°á»ng nào.
DÆ°Æ¡ng gia Äá»i Äá»i kiếp kiếp sá»ng á» thành Äá»ng An, lại Äá»i Äá»i Äá»u lấy nghỠủ rượu làm kế sinh nhai, DÆ°Æ¡ng Ký á» Äá»ng An là thÆ°Æ¡ng hiá»u lâu Äá»i ná»i tiếng, gá»i là quán rượu DÆ°Æ¡ng Ký thì hiá»n nhiên hợp lý.
NhÆ°ng á» Kinh thành, có ai từng nghe Äến DÆ°Æ¡ng Ký Äâu!
KhÆ°Æ¡ng Lê nhíu mày suy nghÄ© má»t há»i, bá»ng nhiên mắt sáng lên, nói: “Mẹ, dù sao quán rượu cÅ©ng phải Äợi sau khi Hoắc Giác thi Há»i xong má»i khai trÆ°Æ¡ng. Hay là thế này, Äợi Hoắc Giác thi Há»i có kết quả, nếu chàng Äá» Äầu, chúng ta sẽ gá»i là Há»i Nguyên lâu. Há»i, Nguyên, lâu! Nghe này, oai biết bao!”
Lá»i vừa ra, DÆ°Æ¡ng Huá» NÆ°Æ¡ng láºp tức trợn trắng mắt, nói: “Váºy sao ta không Äợi Äến khi thi Äình kết thúc, rá»i Äặt tên là Trạng Nguyên lâu? Dù sao con rá» nhất Äá»nh sẽ thi Äá» Trạng nguyên! Sau này ta cứ nói, nhá» uá»ng rượu Trạng Nguyên của DÆ°Æ¡ng Ký nhà ta mà con rá» má»i Äá» Trạng nguyên!”
KhÆ°Æ¡ng Lê tuy rất tin tÆ°á»ng Hoắc Giác, nhÆ°ng chuyá»n Äá» Trạng nguyên này, nàng không tá»± tin nhÆ° mẹ nàng. Nàng luôn nghÄ©, trong Äiá»n Kim Loan, không phải chá» dá»±a vào há»c vấn tá»t hay làm vÄn hay là có thá» Äược chá»n làm Trạng nguyên.
KhÆ°Æ¡ng Lê mấp máy môi, Äá»nh lên tiếng, thì nghe thấy DÆ°Æ¡ng Huá» NÆ°Æ¡ng quay sang nói vá»i NhÆ° NÆ°Æ¡ng: “NhÆ° NÆ°Æ¡ng, tá»· thấy tên Trạng Nguyên lâu thế nào?”
NhÆ° NÆ°Æ¡ng từ trÆ°á»c tá»i giá» luôn có ấn tượng tá»t vá»i Hoắc Giác, dÄ© nhiên nói: “Rất, rất tá»t.”
DÆ°Æ¡ng Huá» NÆ°Æ¡ng cÆ°á»i tÆ°Æ¡i, láºp tức quyết Äá»nh: “Váºy gá»i là Trạng Nguyên lâu!”
KhÆ°Æ¡ng Lê thấy vẻ mặt mẹ nàng không cho phép phản bác, cÅ©ng không nói nữa, chá» mong Hoắc Giác tháºt sá»± có thá» Äá» Trạng nguyên, kẻo rượu Trạng Nguyên trong quán rượu bán không Äược.
Cứ thế, vừa nói vừa cÆ°á»i, má»i ngÆ°á»i cuá»i cùng cÅ©ng Äến núi Minh Pháºt vào giá» Ngá».
—
Núi Minh Pháºt có lá»ch sá» lâu Äá»i, chùa Äại TÆ°á»ng Quá»c cÅ©ng trải qua bao nhiêu triá»u Äại mÆ°a gió mà vẫn sừng sững, là nÆ¡i Pháºt môn thánh Äá»a. Các Äá»i trụ trì Äá»u là cao tÄng Äắc Äạo ná»i danh thiên hạ.
Chùa Äại TÆ°á»ng Quá»c Äã tá»n tại từ rất nhiá»u nÄm trÆ°á»c khi Äại Chu láºp quá»c, tÆ°Æ¡ng truyá»n nÄm xÆ°a chùa Äại TÆ°á»ng Quá»c từng xuất hiá»n má»t vá» Pháºt tá» có cÄn duyên trá»i sinh, vá» Pháºt tá» này trÆ°á»c khi Äại Chu láºp quá»c Äã tiên Äoán triá»u Äại tiếp theo sẽ là há» Chu.
Quả nhiên, ba nÄm sau, thiên hạ Äại loạn. Chu Tiêu, Hoàng Äế khai quá»c Äại Chu, phất cá» khá»i nghÄ©a, Äược Tiết gia á» Túc Châu và Vá» gia á» Thanh Châu hết lòng giúp Äỡ, tranh giành thiên hạ.
Kết quả cuá»i cùng dÄ© nhiên là Chu Tiêu trá» thành ngÆ°á»i chiến thắng, thành láºp triá»u Äại Äại Chu.
NÄm Äại Chu láºp quá»c, vá» Pháºt tá» có cÄn duyên trá»i sinh kia bá»ng nhiên cá»i bá» cà sa, hoàn tục, cùng vá» Công chúa câm của Tiên Äế rá»i Äi. Vá» phần Äi nÆ¡i nào, lại không ai biết.
TÆ°Æ¡ng truyá»n trÆ°á»c khi vá» Pháºt tá» biến mất còn Äá» lại hai lá»i tiên tri.
Lá»i tiên tri thứ nhất Äược các thế gia Äại tá»c biết Äến và truyá»n tụng qua nhiá»u thế há», Äó chính là — Vào Äêm Nguyên Tiêu, nếu thiên long phun sÆ°Æ¡ng, Äá»a long láºt mình, thì long mạch sẽ dá»i, quá»c gia nguy cấp.
Còn lá»i tiên tri thứ hai lại chÆ°a từng xuất hiá»n, tÆ°Æ¡ng truyá»n lá»i tiên tri Äó Äược cất giấu á» nÆ¡i cao nhất của tháp Cá»u Pháºt chùa Äại TÆ°á»ng Quá»c.
Tháp Cá»u Pháºt là nÆ¡i chùa Äại TÆ°á»ng Quá»c thá» phụng xá lợi của các Äá»i Pháºt Äà, nÆ¡i Äó ngoài trụ trì ra, chẳng ai có thá» bÆ°á»c chân vào.
Xuá»ng khá»i xe ngá»±a, Hoắc Giác Äứng trên báºc thang dÆ°á»i chân núi, ngẩng Äầu nhìn ngôi chùa trang nghiêm nguy nga sau cá»ng núi.
Phía Äông chùa, chính là tháp Cá»u Pháºt.
Kiếp trÆ°á»c, hắn từng vào Äó, muá»n xem xem lá»i tiên tri thứ hai của vá» Pháºt tá» kia có tháºt sá»± Äược cất giấu trong tháp hay không. NhÆ°ng nÆ¡i Äó ngoài chín pho tượng Pháºt và xá lợi Äược thá» phụng trên bàn Pháºt, cÄn bản không có thứ gì khác.
Khi Äó Viên Huyá»n Äại sÆ° từng nói vá»i hắn má»t cách Äầy ẩn ý: “Sao Yêu há»a thế, phá quá»c loạn quân, chết không toàn thây. Hoắc Äá»c công, chá» khi Sao Yêu diá»t vong lá»i tiên tri má»i xuất hiá»n.”
Hoắc Giác dÄ© nhiên không tin ông ta, chá» cho rằng lão sÆ° Viên Huyá»n này Äang mượn chuyá»n Sao Yêu há»a thế mà má»a mai hắn, nguyá»n rủa hắn chết sá»m.
Hắn bá» ngÆ°á»i Äá»i mắng chá»i, phá» báng nhiá»u nÄm nhÆ° váºy, Äâu còn Äá» tâm Äến lá»i nói Sao Yêu này, khẽ nhếch khóe môi, phẩy cây phất trần Äen, rá»i cÆ°á»i rá»i khá»i tháp Cá»u Pháºt.
NghÄ© Äến chuyá»n cÅ©, Hoắc Giác không khá»i nheo mắt, tòa tháp trÆ°á»c mắt dần dần trùng khá»p vá»i tòa tháp trong ký ức.
Äúng lúc này, KhÆ°Æ¡ng Lê phía sau bá»ng nhiên gá»i: “Hoắc Giác!”
Hoắc Giác khẽ giáºt mình, láºp tức thoát khá»i há»i ức, hắn quay Äầu nhìn lại.
Liá»n thấy tiá»u nÆ°Æ¡ng tá» khoác áo choàng trắng nhÆ° tuyết, xách làn váy chạy Äến má»m cÆ°á»i vá»i hắn, nói: “Mẹ nghe ngÆ°á»i ta nói, dÆ°á»i chân núi có má»t trai chay làm toàn Äá» chay rất ná»i tiếng, muá»n qua Äó thá» Äá» chay, chàng thấy sao?”
Giá»ng nói tiá»u nÆ°Æ¡ng tá» má»m mại dá»u dàng, khuôn mặt nhá» nhắn trắng nhÆ° ngá»c tràn Äầy ý cÆ°á»i tÆ°Æ¡i tắn, còn rá»±c rỡ hÆ¡n cả ánh mặt trá»i phía sau nàng.
Yết hầu Hoắc Giác khẽ Äá»ng, lòng hắn má»m nhÅ©n, sao có thá» từ chá»i? Lúc này nàng có muá»n mạng của hắn, hắn cÅ©ng cho.
***
Äúng lúc KhÆ°Æ¡ng Lê cùng má»i ngÆ°á»i Äi Äến trai chay, má»t cá» xe sang trá»ng vá»i vàng dừng lại dÆ°á»i chân núi. Tuyên Nghá» xuá»ng xe, ánh mắt âm trầm nhìn chằm chằm cá»ng núi cá» kính uy nghiêm trên sÆ°á»n núi, bÆ°á»c nhanh lên báºc thang.
Ná»a canh giá» sau, má»t cá» xe mui Äá» cÅ©ng từ từ Äi Äến chân núi. NhÆ°ng xe ngá»±a không dừng lại, mà vòng quanh chân núi Äi vá» phía sau núi.
Trong xe, Cao Tiến Bảo vén rèm, nhìn ra ngoài, thấy bên ngoài sáng trÆ°ng, Äúng là lúc ấm áp nhất trong ngày.
Bèn nói vá»i Triá»u Bảo Anh Äang nhắm mắt dưỡng thần: “Äá»c công, trá»i còn sá»m, ngài có muá»n nhÆ° thÆ°á»ng lá», Äến trai chay dùng bữa trÆ°á»c không?”